22/02/2015

Thơ: ĐƯỜNG VÀO DĨ VÃNG



HUY THANH
Em đi chiều sương trắng
Lá úa dưới chân đồi
Mậy buồn thiu đứng lặng
Cho hoàng hôn khẽ rơi

Thông chìm vào hoang lạnh
Cho lá thấp cúi đầu
Hàng thùy dương hiu quạnh
Sớt chia cuộc tình đau

Em đi về phố cổ
Lạc gót nẻo hồng trần
Anh xin làm ngọn cỏ
Theo dấu vết tình nhân

Em mang hồn liễu rũ
Trong ký ức dạ đài
Nên tình không trú ngụ
Lệ tràn ướt khung vai

Năm ngón tay tháp bút
Lưu lạc trang sách hồng
Những bài thơ phai mực
Còn mầu tím rưng rưng

Hồn thơ phai xác bướm
Nên ánh nến tật nguyền
Mờ từng trang nhăn nhúm
Nhầu nét chữ oan khiên

Đường em vào dĩ vãng
Có di tích mù lòa
Đường anh vào lãng mạn
Đời còn chút than tro

Nhớ hôm nào tiễn biệt
Bến dĩ vãng mưa sầu
Giờ đi vào nuối tiếc
Chỉ còn lối chiêm bao

Mưa hoàng hôn lấm tấm
Cây cỏ cũng lặng lờ
Em đi vào tĩnh lặng
Cho trời đất bơ vơ.

HUY THANH