Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

13/6/14

Truyện ngắn: BUỔI SÁNG - BUỔI CHIỀU

Truyện ngắn:

BUỔI SÁNG - BUỔI CHIỀU
HUY THANH



Dẫn truyện:
Phòng học của họ được chia làm hai tốp học, tốp lớp lớn học buổi sáng, tốp lớp nhỏ học buổi chiều. Họ cùng ngồi chung một bàn, một chỗ, nhưng không bao giờ biết mặt nhau. Buổi sáng trước khi về người lớp lớn viết cho người lớp nhỏ một lá thư nhét vaò trong hộc bàn. Buổi chiều người lớp nhỏ đọc thư người lớp lớn, viết trả lời thư, gởi người lớp lớn cũng bằng cách nhét vào hộc bàn. Họ cứ viết thơ trao đi trao lại như thế cho gần đến cuối năm học.

12/3/14

Truyện dịch: HUYỀN THOẠI VỀ NGƯỜI CÓ BỘ ÓC VÀNG

Truyện dịch
HUYỀN THOẠI VỀ NGƯỜI CÓ BỘ ÓC VÀNG
Nguyên tác tiếng Pháp: LA LEGENDE DE L'HOMME À LA CERVELLE D'OR
Tác giả: ALPHONSE DAUDET
Người dịch: HUY THANH



I- LỜI NGƯỜI DỊCH :
Alphonse Daudet là nhà văn lãng mạn, tiến bộ của Pháp vào cuối thế kỷ 19, trong bối cảnh thời đó ông đã có nhũng sáng tác đã kích chế độ phong kiến. Phần lớn tác phẩm của ông chỉ trích tầng lớp trí thức bán rẻ chất xám của mình để đổi lấy danh vọng tiền tài. Do hoàn cảnh nhà nghèo, khi 16 tuổi ông vừa phải đi học vừa đi làm, có khi đi chăn cưù cho những nhà giàu có trong làng nên những ấn tượng về xã hội đã in đậm vào tác phẩm của ông một cách sâu sắc. Trong giai đọan mà chế độ phong kiến đang cầm quyền, ông không thể trực diện phê phán mà chỉ ẩn dụ dưới những chuyện huyền thoai để người đọc hiểu và có sự đồng cảm ngấm ngầm. Tác phẩn nầy được trích từ cuốn "Lettres de mon moulin" ( Những bức thư viết từ nhà máy xay quạt gió " trong đó tôi thấy có hai truyện ngắn là " La Legende de l'homme a la cervelle d'or" và" Le petit chose" là hai truyện tiêu biểu nhất. Truyện ngắn nầy ông viết dưới hình thức lá thư trả lời cho một nữ độc giả khi bà nầy yêu cầu ông viết cho bà đọc những truyện vui hơn thay vì những truyện buồn. Nguyên tác bằng ngoại ngữ viết thật hay, thật xúc tích, mặc dù người dịch đã hết sức cố gắng nhưng cũng không thể nào chuyển tải hết những văn phong của ông qua tiếng Việt được. Kính mong các dịch giả đàn anh lượng thứ và chỉ bảo cho những sai sót khiếm khuyết nếu có. Riêng những tên nhân vật, địa danh, người dịch xin giữ nguyên bản để thể hiện sự tôn trọng tác giả.
Sau cùng, người dịch cũng cám ơn TS Nguyễn Nam  (một người bạn học cùng trường Đại Học  Sorbonne PARIS  trước đây), một người bạn ở Paris, đã chịu khó truy tìm bản gốc của tác phẩm nầy trong kho tàng văn học cổ điển cuả Pháp gởi về VN để tôi có tư liệu dịch hầu  quý vị.
Trân trọng.

14/2/14

TRUYỆN NGẮN: CUỐI DỐC SƯƠNG MÙ


TRUYỆN NGẮN HỒI KÝ :
CUỐI DỐC SƯƠNG MÙ


HUY THANH




MỘT
TÔI MỘT MÌNH

Tôi bước vào quán cà phê khi cơn mưa bắt đầu dội xuống thành phố những hạt đầu tiên. Qua cửa kiếng đục, những bóng bộ hành vội vã chạy trú mưa mờ nhạt như bóng ma thoắt ẩn thoắt hiên trong ánh đèn xe chạy vội nhấp nháy.

10/2/14

TRUYỆN NGẮN: HỒI KÝ: VÀO NƠI GIÓ CÁT

TRUYỆN NGẮN HỒI KÝ :
VÀO NƠI GIÓ CÁT

HUY THANH

   


 1-
Tôi đã đắn đo suy nghĩ nhiều lần trước khi quyết định cùng đoàn từ thiện đi sang đất Chùa Tháp lần nầy, Như  vậy có nghĩa là một số công việc kinh doanh của tôi trong Công Ty phải tạm dừng lại suốt hai tuần lễ tôi vắng mặt ở văn phòng  làm việc. Những công việc khác tôi tạm thời giao cho người trợ lý thay mặt tôi điều hành. Chuyến đi nầy được tài trợ bởi một Hội Thánh Tin Lành người Việt Nam có trụ sở đặt tại Bắc  California Mỹ, đoàn gồm 20 người, trong đó có 6 người VN, 6 Việt kiều và 8 người Mỹ.

31/1/14

HỒI KÝ : KỶ NIỆM VỀ TÌNH YÊU ĐẦU ĐỜI

HỒI KÝ :

KỶ NIỆM VỀ TÌNH YÊU ĐẦU ĐỜI 

HUY THANH





1 -LỜI MỞ ĐẦU:

Nhân dịp xuân về, mùa của những đôi tình nhân đã ,đang, và sẽ yêu thương , tôi xin viết lại một kỷ niệm vui lẫn buồn về mối tình đầu của mình thời còn là học sinh Trung Học.
Người ta ai cũng có nhiều kỷ niệm nhất là những kỷ niệm về tình yêu , những kỷ niệm đó dù vui hay buồn cũng  gắn bó với một thời dĩ vãng, là những chứng tích khó quên của tình yêu . Đăng lại hồi ký nầy , mong rằng quý độc giả , nhất là những bloggers ở lứa tuổi 40, 50 trở lên có dịp tìm lại hình bóng tình yêu của mình ở một khía cạnh nào đó với nhiều sự cảm thông và gần gũi .  

8/10/13

Truyện dịch MẸ TÔI

  1. TRUYỆN DỊCH
    MẸ TÔI

    NGUYÊN TÁC TIẾNG PHÁP
    TÁC GIẢ EDMONT DE AMICIS
    NGƯỜI DỊCH: HUY THANH


    (Tặng những người mẹ nhân ngày phụ nữ Việt Nam  20/10/ 2013)

18/9/13

HỒI KÝ: KÝ ỨC VỀ MỘT NGÔI TRƯỜNG TRUNG HỌC

HỒI KÝ:

KÝ ỨC VỀ MỘT NGÔI TRƯỜNG TRUNG HỌC

HUY THANH


















Làm người ai cũng có ít nhất một lần cắp sách đến trường  Hầu như là trong đời sống ngắn ngủi 60 năm của mình, con người đã bỏ ra trên 20 năm đầu tiên của cuộc đời để học hỏi, để thu thập kiến thức tinh hoa của nhân loại làm hành trang để đi vào cuộc sống.
Trong khoảng tuổi đời cắp sách, từ bậc Tiểu Học, Trung Học rồi  đến Đại Học hay hơn thế nữa, quãng đời học Trung học suốt 7 năm đèn sách  luôn gắn bó với ký ức đời người. Bởi vì thời gian đó con người bắt đầu trưởng thành từ tâm hồn đến thể xác, có những tư duy về xã hội, nhận định về cuộc sống dù rất còn non trẻ. Quan trọng nhất là những chuyển biến trên lãnh vực tâm hồn, tình cảm đối với những người thân thiết chung quanh như trong gia đình, học đường, hay đối với những người khác phái.

18/8/13

TRUYỆN DỊCH: MẸ TÔI

  • TRUYỆN DỊCH
    MẸ TÔI
    NGUYÊN TÁC TIẾNG PHÁP: MA MÈRE
    TÁC GIẢ E. AMICIS
    NGƯỜI DỊCH: HUY THANH
    Tặng những người con còn mẹ trong mùa Lễ Vu Lan 2013

    Henry con
    Sáng nay trước mặt cô giáo em con, con đã nói một lời thiếu lễ độ với mẹ con, ba muốn từ đây sự việc đó không bao giờ tái diễn nữa. Sự hỗn láo mà con đối với mẹ là một nhát dao đâm vào trái tim ba con biết không. Những năm con còn thơ ấu. mẹ con đã thức suốt ngày đêm gập mình trên chiếc nôi của con, theo dõi từng hơi thở hổn hển của con khi con bệnh nặng. Mẹ con đã lo sợ, khóc nức nở khi nghĩ rằng sẽ mất con. Nhớ lại ngày đó ba không thể nào không giận con được, con hãy nghĩ xem , tại sao con lại xúc phạm đến mẹ, người mẹ sẵn sàng bỏ một năm hạnh phúc để tránh cho con một giờ đau đớn, người mẹ có thể đi ăn xin để nuôi con, có thể hy sinh mạng sống để nhường cho con được sống.

16/8/13

TRUYỆN KINH DI: CON QUỶ CỤT ĐẦU TRÊN ĐỐI CRUCK

TRUYỆN NGẮN KINH DỊ:

CON QUỶ CỤT ĐẦU TRÊN ĐỒI CRUCK

HUY THANH

(  CẢNH BÁO BẠN ĐỌC:  nếu bạn nào yếu tim hay ở một mình xin đừng đọc truyện nầy vào ban đêm, xin cám ơn)

1-
Ngày Hải mua được căn biệt thự nầy vợ chồng anh rất mừng. Mừng vì nó tọạ lạc trên một đỉnh đồi cao với rừng thông bao bọc chung quanh rất kín đáo. Ngày đêm tiếng thông reo hoà với tiếng thác đổ ầm ầm tạo thành một khúc nhạc rừng nửa hoang vu, nửa bí mật. Vợ chồng anh thích ở những nơi yên tĩnh sau những tháng năm dài vật vã với cuộc sống Sài Gòn.Với một số vốn kha khá tích lũy do cần kiệm anh gởi Ngân Hàng mỗi tháng để lấy tiền lãi dùng cho sinh hoạt.Còn bao nhiêu anh dốc hết mua một biệt thư kiểu cổ xây từ thời Pháp Bảo Đại  ở Đà Lạt nầy để hai vợ chồng về đó an hưởng tuổi già . Hai vợ chồng anh có một đứa con đang du học ở nước ngoài. Vì cả hai vợ chồng đều lớn tuổi, nên khi dọn về ở anh phải mang theo người quản gia vừa điếc, vừa câm làm từ hồi còn trẻ với ba anh để quản lý ngôi biệt thự khi vợ chồng đi vắng. Một điều nữa làm Hải rất thích là ngôi nhà cổ rất hợp với tinh thần hoài cổ của vợ chồng anh, và anh mua ngôi biệt thự cổ nầy với cái giá rất hời chỉ bằng nửa giá các biệt thự khác cùng loại

9/7/13

TRUYỆN DICH SONG NGỮ ANH VIỆT ÔNG HOÀNG SUNG SƯỚNG


TRUYỆN DICH SONG NGỮ ANH VIỆT:

THE HAPPY PRINCE

(ÔNG HOÀNG SUNG SƯỚNG )

TÁC GIẢ: OSCAR WILDE

NGƯỜI DỊCH: HUY THANH


1- NGUYÊN TÁC TIẾNG ANH:

High above the city, on a tall column, stood the statue of the Happy Prince. He was gilded all over with thin leaves of fine gold, for eyes he had two bright sapphires, and a large red ruby glowed on his sword-hilt.
He was very much admired indeed. "He is as beautiful as a weathercock," remarked one of the Town Councillors who wished to gain a reputation for having artistic tastes; "only not quite so useful," he added, fearing lest people should think him unpractical, which he really was not.
"Why can't you be like the Happy Prince?" asked a sensible mother of her little boy who was crying for the moon. "The Happy Prince never dreams of crying for anything."
"I am glad there is some one in the world who is quite happy," muttered a disappointed man as he gazed at the wonderful statue.
"He looks just like an angel," said the Charity Children as they came out of the cathedral in their bright scarlet cloaks and their clean white pinafores.
"How do you know?" said the Mathematical Master, "you have never seen one."
"Ah! but we have, in our dreams," answered the children; and the Mathematical Master frowned and looked very severe, for he did not approve of children dreaming.
One night there flew over the city a little Swallow. His friends had gone away to Egypt six weeks before, but he had stayed behind, for he was in love with the most beautiful Reed. He had met her early in the spring as he was flying down the river after a big yellow moth, and had been so attracted by her slender waist that he had stopped to talk to her.
"Shall I love you?" said the Swallow, who liked to come to the point at once, and the Reed made him a low bow. So he flew round and round her, touching the water with his wings, and making silver ripples. This was his courtship, and it lasted all through the summer.
"It is a ridiculous attachment," twittered the other Swallows; "she has no money, and far too many relations"; and indeed the river was quite full of Reeds. Then, when the autumn came they all flew away.

TRUYỆN DỊCH MỘT TAI NẠN CHÌM TẦU

TRUYỆN DỊCH VĂN HỌC QUỐC TẾ:

MỘT TAI NẠN CHÌM TẦU

NGUYÊN TÁC TIẾNG PHÁP

LES GRANDS COEURS

( NHỮNG TRÁI TIM VĨ ĐẠI)

TÁC GIẢ: EDOMONDO DE AMICIS

NGƯỜI DỊCH: HUY THANH 


 photo HT-EMT3b_zps953ce740.jpg

1-LỜI NGƯỜI DỊCH:

 Cuốn truyện dài  "Les grands coeurs"  là quyển sách của nhà văn Ý Edomondo de Amicis, nguyên bản tiếng Ý là Cuore, bản dịch tiếng Anh là Heart a Children 's  gồm nhiều truyện ngắn góp lại. Đây là quyển sách viết về sự hy sinh cao thương của những con người, nhân vật trong cốt truyện  có tính giáo dục rất đặc sắc . Quyển sách cũng có thể coi là kim chỉ nam cho những bậc cha mẹ lấy đó để dạy dỗ cho con cháu mình. Những truyện ngắn trong cuốn sách nầy đều viết về những tấm lòng cao cả, hy sinh, giúp đỡ, lòng thương yêu nhân loại với nhau như: cha mẹ, anh chị em, bạn bè, thầy cô giáo, tổ quốc quê hương.

13/6/13

TRUYỆN DỊCH SONG NGỮ ANH VIỆT: MỘT CUỘC ĐỔI ĐỜI

TRUYỆN DỊCH SONG NGỮ ANH VIỆT


MỘT CUỘC ĐỔI ĐỜI


(A .RETRIEVED REFORMATION)

TÁC GIẢ: O HENRY

NGƯỜI DỊCH: HUY THANH


1- NGUYÊN BẢN TIẾNG ANH:

A guard came to the prison shoe-shop, where Jimmy Valentine was assiduously stitching uppers, and escorted him to the front office.
There the warden handed Jimmy his pardon, which had been signed that  morning by the governor. Jimmy took it in a tired kind of way. He had served nearly ten months of a four year sentence. He had expected to stay only about three months, at the longest. When a man with as many friends on the outside as Jimmy Valentine had is received in the "stir" it is hardly worth while to cut his hair.
"Now, Valentine," said the warden, "you'll go out in the morning. Brace up, and make a man of yourself. You're not a bad fellow at heart. Stop cracking safes, and live straight."
"Me?" said Jimmy, in surprise. "Why, I never cracked a safe in my  life."
"Oh, no," laughed the warden. "Of course not. Let's see, now. How was it you happened to get sent up on that Springfield job? Was it because you wouldn't prove an alibi for fear of compromising somebody in extremely high-toned society? Or was it simply a case of a mean old jury that had it in for you? It's always one or the other with you innocent victims."
 "Me?" said Jimmy, still blankly virtuous. "Why, warden, I never was in Springfield in my life!"
"Take him back, Cronin!" said the warden, "and fix him up wit outgoing clothes. Unlock him at seven in the morning, and let him come to the bull-pen. Better think over my advice, Valentine."

1/4/13

TRUYỆN NGẮN HỒI KÝ: VÀO NƠI GIÓ CÁT

TRUYỆN NGẮN HỒI KÝ

VÀO NƠI GÍÓ CÁT

HUY THANH



 photo Biatruyensau_zps7cecb67b.jpg photo BiatruyenTR_zps685a2dcd.jpg

 ( HÌNH BÌA DỰ THẢO CỦA  THU YẾN VŨ )

1-
Tôi đã đắn đo suy nghĩ nhiều lấn trước khi quyết định cùng đoàn từ thiện đi sang đất Chùa Tháp lần nầy. Như  vậy có nghĩa là một số công việc kinh doanh của tôi trong Công Ty phải tạm dừng lại suốt hai tuần lễ tôi vắng mặt ở văn phòng  làm việc,những công việc khác tôi tạm thời giao cho người trợ lý thay mặt tôi điều hành. Chuyến đi nầy được tài trợ bởi một Hội Thánh Tin Lành người Việt Nam có trụ sở đặt tại Bắc  California Mỹ, đoàn gồm 20 người, trong đó có 6 người VN, 6 Việt kiều và 8 người Mỹ.
Chúng tôi sang nước bạn Campuchia vào buổi sáng bằng những chiếc ghe gắn máy dập dềnh trên sóng nước, sau hơn hai tiếng trôi nổi lềnh bềnh, chúng tôi đã ghé vào thôn Prey một thôn nghèo có nhiều người VN và người Khmer sinh sống lẫn lộn  trên nhiều ngôi nhà phao nổi ,nhà ghe dập dềnh lên xuống theo nước thủy triều
Trưởng thôn là một người Campuchia biết nói tiếng Việt lơ lớ chưa rành  mà chú ý lắng tai lắm mới hiểu được ông ta nói gì. Chúng tôi người Việt Nami thì còn đỡ chứ mấy ông bà Mỹ thì đành chịu thua. Trong đoàn chỉ có một thông dịch viên người Việt Nam làm việc hết công suất mà đám dân làng vẫn bu quanh. Họ hỏi người Mỹ đủ chuyện làm những người ngoại quốc nầy ngẩn tò te như thỏ nghe kèn. Họ hỏi người Mỹ hình như là tò mò hơn là tìm hiểu họ. Túng thế vị Trưởng đoàn phải bổ sung thêm các Việt Kiều làm thông dịch viên bất đắc dĩ  mà trước hết là tôi vì tôi ở nước ngoài khá lâu.

18/3/13

TRUYỆN NGẮN: NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN SÂN GA

TRUYỆN NGẮN:

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN SÂN GA


HUY THANH


 photo HT-EMT552_zps97b09517.jpg


1-

Huy bước chầm chậm trên con đường đất gồ ghề mọc đầy cỏ dại, chiếc va ly anh kéo theo nghiêng ngã từng hồi, dường như nó nặng nề hơn trên con đường gập ghềnh đầy sỏi đá  lởm chởm. Quang cảnh nơi đây hoang phế lạ lùng khác hẳn ba mươi năm trước là một khu phố nhỏ có nhiều căn nhà ngói đỏ lô nhô xinh xắn. Phía trước,cách một con đường nhỏ là sân ga với những đoàn tầu ngày đêm qua lại. Tiếng rầm rập ken két của bánh xe tầu hỏa nghiến trên đường sắt, tiếng còi tầu hú vang báo hiệu tầu đến, tầu đi  vang động suốt ngày, tiếng lô nhô của hành khách lên xuống gọi nhau ơi ới làm thành những âm thanh quen thuộc của một vùng ga tấp nập người qua lại.
Sân ga tuy không lớn nhưng rất tiện nghi, đèn lúc nào cũng nhấp nháy vào ban đêm. Những chiếc đèn báo hiệu đỏ rực hai bên đường ray thường bật lên sáng choang khi tiếng còi tầu báo hiệu đến trong khi con tầu còn từ xa lắc.
Khi đoàn tầu sắp đổ bến ga, người bẻ ghi cầm chiếc đèn báo ra hiệu cho khách bộ hành phải tránh xa đường ray vì đoàn tầu sắp vào bến. Trên sân ga, người đón ngong ngóng người thân  từ khi tầu còn ở xa. Người đưa quyến luyến trong cái níu tay vụng về chới với. Rồi con tầu đi, bóng dáng nặng nề của nó nhỏ dần ở một khúc quanh xa tắp, nhả một vùng khói tỏa lên trời như cánh tay vẫy chào tạm biệt. Đèn lại tắt. Sân ga vắng bóng người. Cái im lặng lại chập chờn đến với người bẻ ghi trong giấc ngủ mong manh, vì  phải luôn lắng nghe những hồi còi tầu vọng lại từ xa cùng những tiếng đại bác chập chờn vọng lại  mà âm thanh dường như hằn sâu vào ký ức. Những giấc ngủ của ông không còn có chiêm bao, cái thức và cái ngủ hình như không còn ranh giới.

9/3/13

TRUYỆN DỊCH: CÔ BÉ BÁN QUE DIÊM


TRUYỆN DỊCH SONG NGỮ ANH VIỆT:

CÔ BÉ BÁN QUE DIÊM

Photobucket


NGUYÊN TÁC TIẾNG ANH:

THE   LITTLE   MATCH-SELLER
TÁC GIẢ: HANS  CHRISTIAN ANDERSEN

NGƯỜI DỊCH:  HUY THANH


1- VÀI NÉT TIỂU SỬ VỀ NHÀ VĂN  HANS CHRISTIAN ANDERSEN

Hans Christian Andersen (1805–1875) là nhà văn nổi tiếng người Đan Mạch.  Andersen sinh ra  tại Odense, là con trai của một người thợ đóng giầy nghèo khó, qua đời lúc cậu mới 11 tuổi. Vào thuở thiếu thời, cậu bé này đã phải sống trong khu nhà tồi tàn, phải tranh đấu để vươn lên trong một xã hội có nhiều giai cấp gò bó. Sau khi theo học tại một ngôi trường dành cho các trẻ em nghèo, Andersen rời bỏ Odense lúc 14 tuổi để theo nghề nghệ sĩ tại thủ đô Copenhagen. Mặc dù cố gắng kiếm ăn bằng các công việc như kịch sĩ, ca sĩ, diễn viên múa, Andersen vẫn nằm trong cảnh túng thiếu. Tại Copenhagen, Andersen được ông Jonas Collin, một trong các giám đốc của Rạp Hát Hoàng Gia giúp đỡ và ông này trở thành người bạn thâm niên.

27/2/13

TRUYỆN DỊCH: MẤT MẸ


TRUYỆN DỊCH


MẤT MẸ

NGUYÊN TÁC TIẾNG PHÁP:

LES GRANDS  COEURS

TÁC GIẢ:

EDOMONDO DE AMICIS
NGƯỜI DỊCH:

HUY THANH

(Tặng blogger Cuoocjsoongs thay lời chia buồn cuối năm 2012)

Hôm kia, tôi vừa về nhà thì tin buồn chợt đến,  mấy hôm trước đó bạn tôi không đến lớp vì mẹ bạn ấy đau nặng và mất hôm chiều thứ bảy vừa qua. Sáng qua  khi bắt đầu buổi học, thầy gíao tôi nói giọng trang nghiêm khiến cả lớp sụt sùi:

-" Những nỗi bất hạnh lớn lao có thể xảy ra cho bất cứ người nào, hơn thế nữa cho một người con. Nỗi bất hạnh đó vưà xảy ra cho bạn của các con. Bạn con vừa mất mẹ. Ngày mai bạn các con  sẽ vào lớp học lại, các con phải tôn trọng sự đau khổ của bạn, đón bạn với tất cả tấm lòng thương yêu, chia sẻ nỗi đớn đau đó. Các con không đuợc cười đùa với bạn ấy như những ngày bình thường "

16/12/12

HỒI KÝ: VIẾT VỀ MỘT NGÔI TRƯỜNG CŨ (TRẢ LẠI EM YÊU)

HỒI KÝ


VIẾT VỀ KỶ NIỆM MỘT NGÔI TRƯỜNG CŨ

 (TRẢ LẠI EM YÊU)


HUY THANH

1- 
 
Buổi sáng tôi thường thức dậy khi tiếng chim kêu ríu rít ở sân vườn nhỏ sau nhà, Lúc đó trời chưa sáng hẳn , ánh sáng còn nhá nhem tối, nhưng tôi vần thấy những đóa hoa hướng dương đang nghiêng cái dáng thon thon như chờ đón những ánh nắng mặt trời đầu tiên lát nữa đây sẽ tô hồng rực rỡ khu vườn. Tôi ngồi dậy mở tung cửa sổ, ngắm những đàn ong thức sớm bay tìm mật trong những đoá hoa vừa mới nở sớm, chúng bay, sục sạo, tìm chọn lựa cho mình nhửng cánh hoa nhiều mật nhầt ,vùi đầu vào đó hút lấy hút để. Đám ong thật cần cù hơn con người, chúng kiếm ăm bằng sức lao động và sự siêng năng của mình. Tôi chợt mỉm cười tự hỏi mình: " bao giờ con người được như đàn ong nhỉ ".

Trời sáng dần, tiếng thác vọng lại từ xa trong một vùng rừng thông mờ nhạt đầy tiếng reo trong gió. Mù sương vẫn vây quanh núi đồi, nhưng tia nắng đầu tịên vẫn cố xé bức màn mờ nhạt đó để trải ánh nắng ban mai xuống cho loài người và cây cỏ. Mầu ánh sáng loang lổ, in những cái bóng của lá thông loà xoà trong gió xuống đất như có bàn tay ai vẫy gọi, tiễn đưa.

Tôi bước xuống giường, vươn vai ,làm những đông tác như thuờng lệ cho lưu thông mạch máu Thay vội bộ đồ thể dục quần short,áo thun ,giầy vớ thể thao trắng rồi ra đường chạy bộ quanh đồi  hít thở thật sâu bầu không khí trong lành của buổi sáng miền cao nguyên khi mù sương còn dầy đặc.
Những người tập thể dục buổi sáng thường rất đông, trai có, gái có, già có, trẻ có; họ ra đây để vận đông cơ thể và hít thở bầu không khí trong lành khi thành phố cao nguyên chưa đầy mùi khói xăng, bụi mù xe pháo. Họ gật đầu chào nhau như những người bạn thân dù có thể chưa hề biết tên họ, chồ làm việc, mà chỉ quen mặt mỗi ngày.
Chay mệt, tôi đến ngồi trên băng đá ở một góc công viên trồng nhiều cây hoa đào đang trổ bông. Cái lạnh se thắc của Đàlạt buổi sáng làm tôi chợt nhớ đến Paris những ngày thức dậy tập thể dục thở ra đầy hơi khói trong màn sương nù dầy đặc. Như có cái gì đó thảng thốt, thôi thúc từ trong tiềm thức, một câu hỏi chính mình về một người con gái nào đó xa lắm lại trở về. Nổi nhớ quay quắt về dĩ vãng mơ hồ như hỏi chính mình." Không biết Marie giờ nầy có đang ở công viên Luxembourg không? ".

Ly cà phê nóng người bán quán vừa mang tới còn bốc khói. Tôi uống trong cái trầm ngâm nghĩ về thân phận một đời người. Nhanh quá, mới đây mà đã hơn bốn năm tôi trốn chạy SàiGòn lên vùng đất cao nguyên nầy. Bỏ lại sau lưng từng con đường, góc phố quen thuộc, những viên gạch lót lề đuờng có ô kẻ hình vuông như bàn cớ còn thân quen từng bước chân. Thời gian qua chóng vánh như một giấc mơ tưởng chừng như trong ảo tưởng. Mới đây mà đã ba mươi bảy năm trôi qua trong cái thắm thoát của đời người. Thời gian đúng là kẻ thù của tuổi trẻ.  Mỗi ngày nhắm mắt khi bóng tối về ,mở mắt khi ánh nắng mặt trời vừa lấp ló bên hàng rào trước cửa là đã thấy thua lổ một trong ba vạn sáu ngàn ngày sống. Mỗi ngày mỗi cạn kiệt tuổi trẻ dần. Hoài niệm là cái gì thuộc mảnh đời mà mình đã đầu tư để bây giờ biết chắc rằng đành  thua lỗ. Cái quá khứ không phì nhiêu mà ốm o dần như kẻ bị ung thư chờ giờ phán xét. Ánh sáng và bóng tối luôn ám ảnh con người trong những nỗi lo toan của một ngày khi mở mắt và nhắm mắt. Nó vất vưởng, quanh quất con người . ngay cả trong cơn thức, dậy mà còn tưởng chừng đang trong cơn mộng mị chiêm bao

Có những lúc thật tĩnh lặng, khi mà công việc một ngày tạm gác một bên để tìm lại chính mình tôi mới thấy sự hụt hẫng khủng khiếp của tuổi trẻ, nó âm thầm chết đuối trên dòng  thời gian, lầm lũi như gã nạn nhân cô độc mà thời gian chính là tên sát nhân máu lạnh  vô hình.
Thực sự mà nói đời người không phải la "sáu mươi năm" như một bài hát nào đã viết, mà nó có thể nhiều hay ít hơn, ý nghĩa của cuộc sống chính là ta đã làm được gì và mất những gì .Ai cũng mong muốn đời mình cái được nhiều hơn cái mất. Nhưng con người với cái bản năng cố hữu, vẫn thích đứng núi nầy trông núi nọ nên chẳng bao giờ bằng lòng với hiện tại của chính mình. Họ lầm lũi đi  trên con đường không có điểm tới. Để một lúc nào đó thấy hy vọng đã thành tuyệt vọng hay ảo vọng. Tôi cũng như thế


2-



"Tiếng nhạc thoang thoảng từ trong quán cá phê vọng lại bài hát "Trả lại em yêu " của nhạc sĩ Phạm Duy với giọng hát Elvis Phương làm tôi cảm thấy mình như rơi vào trong dĩ vãng mịt mờ, Cả một quãng đời tuổi trẻ dường như ẩn hiện đâu đây, quanh quẩn trong chút khói thuốc bàng bạc như sữa còn ẩn hiện trong sưong..Lâu lắm rồi tôi không đi qua con đường Duy Tân nay đã thay đổi họ tên, nơi ấy đầy ắp những kỷ miệm vui buồn và khốn khó một thời cắp sách đến giảng đường. Nơi đó những Đan, những Tuyết, những Lan, những Hồng cũng rời tôi những ngày xa vắng thật tình cờ. Thì thôi, cũng đành trả lại các em những mối tình đầu lãng mạn như định mạng trong đời người. Sự tan vỡ tình yêu như như dấu chấm than của một bài thơ tuyệt vọng." Trả lại em yêu" những ngày mưa tan lớp đứng chờ nhau dưới bóng cây lao xao lời đá sỏi ngập ngừng

"Trả lại em yêu, khung trời Đại Học  Con đường Duy Tân cây dài bóng mát  Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát  Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhòa  Trả lại em yêu, khung trời mùa Hạ  Ngọn đèn hiu hiu nỗi lòng cư xá   Vài giọt mưa sa hôn mềm trên má  Tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa.
ĐIỆP KHÚC

"Anh sẽ ra đi về miền cát  nóng  Nơi có quê hương mịt mù thuốc súng  Anh sẽ ra đi về miền mênh mông  Cơn gió Cao Nguyên, từng đêm lạnh lùng  Anh sẽ ra đi nặng hành trang đó  Đem dấu chân soi tuổi đời ngây thơ Đem mối thương yêu vào niềm thương nhớ Anh sẽ ra đi chẳng mong ngày về.

Trả lại em yêu con đường học trò  Những ngày Thủ Đô tưng bừng phố xá  Chủ nhật uyên ương, hẹn hò đây đó  Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt Trả lại em yêu mối tình vời vợi  Ngôi trường thân yêu, bạn bè cũ mới  Đường buồn anh đi bao giờ cho tới?  Nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài
Trả lại em yêu! Trả lại em yêu!  Mây trời xanh ngát... '




(Hình kỷ niệm thời còn sinh viên, Huy Thanh  hàng ngồi thứ hai từ trái sang phải, vị trí số 6, áo pull sậm, đang  học  Ban Cử Nhân năm thứ tư)
(Ành chụp năm 1973 khi trường chưa xây dựng lại, mặt tiền hướng ra đường Duy Tân)

Bài hát "Trả lại em Yêu" của Phạm Duy do Elvis Phương hát có những câu thật tha thiết "Trả lại em yêu, khung trời Đại Học, Con đường Duy Tân cây dài bóng mát, Buổi chiều khuôn viên mây trời xánh ngát ...." làm tôi chợt nhớ một ngôi trường nào đó của mình trong ký ức, Kỷ niệm về người yêu, về thầy, về bạn bè trong ngôi trường đó như sống lại, chập chùng từng giai điệu,l ời ca làm tôi nhưc nhối. quay quắt về một chốn mịt mù nào trong trí nhớ. Ở đó một thời đã có những ước vọng không thành , những niềm đau tình yêu dang dở của những người ra đi với  những kẻ ở lại. 

Lâu lắm rồi, từ khi về trú thân trên vùng đất Đalạt đầy sương mù nầy tôi ít có dịp về thành phố SaiGon để tìm lại những cảm giác ngày xưa, nơi mà một thời tuổi thơ, tuổi trẻ gần nửa đời mình đã dừng chân ở đó. Cái dừng chân một thời áo trắng tuởng chừng như vĩnh viễn mà mong manh. Những ngày sống trên xứ người, tôi đã khao khát được trở về để tìm lại những kỷ niệm thân yêu, những mối tình thư sinh thanh khiết như nụ hoa còn hàm tiếu chưa nở trong khuôn viên trường. Những hình tượng hối ức đó có lúc sống dậy nửa đêm, trong cái mê hoan của một gã mộng du, tôi choàng tỉnh dậy, thảng thốt gọi tên một người tình nào đó của ngày xưa, nhưng dư âm vọng về rất tuyệt vọng và xa vắng. Nó âm ỉ không có chút âm vang lắng đọng dù là chút âm thừa.

3-
Con đường Duy Tân bây giờ không còn cây dài bóng mát mát như hồi trước mà thay thế là những dãy nhà cao tầng đồ sộ, nó cũng không còn mang tên cũ trước đây (1). Duy Tân là con đường không lớn lắm, nhưng nơi đó có những đời người vĩ đại đã đi qua , đã một thời trăn trở cho vận nước Họ trưởng thành từ một ngôi trường mang tên "LUÂT KHOA ĐẠI HỌC ĐƯỜNG " số 17 đường Duy Tân, mà ngày đó chúng tôi thường gọi vắn tắt nhau là Trường Luật SaiGon.
Con đường Duy Tân hướng ra SaiGòn, sau khi uốn quanh Công Viên Hồ Con Ruà có vòi nước phun ngày đêm. Bên trái là Tổng Hội Sinh Viên Sai Gòn số 4 Duy Tân. xa hơn nữa là nhà thờ Đức Bà thường vọng về tiếng chuông cầu nguyện vang động một góc Saigon.

                                              Photobucket
(Hình kỷ niệm Thẻ sinh viên  của Blogger Én Muà Thu  (Vũ thị Thu Yến) niên khoá 1974-1975).

Trong ký ức của tôi, hình dáng ngôi trường Luật có dáng dấp cổ kính của một ngôi chùa đựợc kiến trúc cổ theo lối của Pháp (2) hơn là một trưòng Đại Học vẫn còn lẩn khuất đâu đây Trường có cổng lớn, bên trái và phải có hai dãy nhà trệt, Dãy bên phải có bậc tam cấp bước vào là Văn Phòng Ban Đại Diện Sinh Viên ,phía sau đó là các giảng đường. Dãy bên trái có các giảng đường cuả các năm Cử Nhân 1 ,2,3, .Cuối hành lang là giảng đường Cử Nhân năm thứ Nhất luôn tấp nập, đông đảo sinh viên, nếu đi trễ là hết chỗ ngồi. Một số bạn trai thường tình nguyện giúp đỡ ,galant bạn gái dành chỗ cho họ bằng cách ném vào chỗ ngồi nào đó một cuốn sách, quyển vở để "xí " chỗ ngồi. Nhưng cũng có những trường hợp cười ra nước mắt là chỗ ngồi mình " xí" ngang nhiên có kẻ khác ngồi, và cuốn sách, quyển vở của mình lai lăn lóc dưới đất. Người " xí " chỗ và người " giành " chỗ cũng nhìn nhau cười trừ chứ không to tiếng cãi vã gì nhau vì cùng là trí thức cả. Chẳng lẽ, những ông Cử Nhân, Tiến Sĩ tương lai lại vi một chỗ ngồi học mà gây gổ nhau hay sao.

Nếu lỡ đi học trễ, trong giảng đường chật kín không còn chỗ ngồi sinh viên có thể vào quán cà phê Bà Chi ở sát đó, vưà uống cà phê, vừa nghe lời thầy giảng qua loa phóng thanh.
Vì số lượng sinh viên năm thứ nhất quá đông nên trường tạm mượn hai chỗ học ngoài trường là Trường Quốc Gia Hành Chánh ở đường Trần Quốc Toản (nay là đường 3 tháng 2) và Trung Tâm Y Tế Sinh Viên đường Trần Hoàng Quân.

Chương trình học gồm hai Ban: Cử Nhân và Cao Học (Tiến sĩ) dạy theo Chương trình Đại Học cuả Pháp rồi sau đó theo Chương Trình Đại Học Mỹ.

Bằng Cử Nhận hay Tiến Sĩ  của Trường Đại Học Luật Khoa SàiGòn ngày đó được công nhận ngang bằng với bằng Cử Nhân của các Đại Học Pháp hay Mỹ lúc đó, vì giảng dạy cơ bản cùng một Chương Trình

Ban Cử Nhân gồm 4 năm: Năm 1 và năm 2 học tồng quát ,lên năm thứ 3  thì chia ra làm 3 ban Công Pháp, Tư Pháp và Kinh Tế. Tuỳ sinh viên chọn ngành chuyên môn cho mình. Ngành Công Pháp đào tạo các Luật gia, Thẩm Phán, các quan toà  ( ngạch thẩm phán gồm Thẩm Phán Xử Án và Thẩm Phán Công Tố)  Ngành Tư Pháp thì đào tạo Luật Sư, Chuyên gia Luật Pháp. Ngành Kinh Tế thì đào tạo các chuyên gia Luật Kinh Tế ,cố vấn cho nhà nước và tư nhân trong lãnh vực kinh doanh, sản xuất .


Mặc dù phân chia như vậy nhưng nếu bạn đã có bằng Cử Nhân Luật có thể vào ngành nào cũng được, tùy hoàn cảnh và môi trường riêng của ban. Riêng về ngành Luật Sư phải tập sự 3 năm với một Luật Sư nổi tiếng nào đó, Sau đó thi đậu cấp Luật Sư Thực Thụ mới được mở Văn Phòng riệng cá nhân chính thức để hành nghề   (năm 1975, tôi đang là Luật Sư Tập Sự tại Toà Án SaiGon và đang theo học Ban Cao Học (Tiến Sĩ) của trường).

(Hình Luật sư Huy Thanh năm 1975  đang theo học Ban Cao Học  Tư Pháp  Đại Học Luật Saigon)

Hồi đó, về các lọai áo mặc khi ra Toà thì giống rập khuôn như các nước trên thế giới. Các thẩm phán xử án mặc áo rộng mầu đen (Toá Áo Đen), các thẩm phán Công Tố mặc áo rộng mầu đỏ (Toà Áo đỏ). Còn các Luật Sư mặc áo rộng mầu đen, viền lông thỏ trắng tương trưng cho sự đen, trắng rõ ráng cùa công lý. Biểu tượng của Luật Pháp lúc đó là tượng Thần Công Lý, một tay cầm cây cân ở thế cân bằng , (ý nghĩa là công ,tội phải rõ ràng) một tay cầm thanh gươm (ý nghĩa là sự trừng phạt)

Năm thứ nhất ban Cử Nhân, vi số lương sinh viên qua đông nên chia làm hai Ban A và B, Trong các môn học năm thứ nhất có một môn khi thi bắt buộc phải làm bằng tiếng Anh hay tiếng Pháp, không đuọc viết tiếng Việt là môn " Droid comparé " tức Luật đối chiếu. Về các môn học, tôi còn nhớ rõ những thầy dạy đã hết lòng với lớp trẻ chúng tôi như : thầy Vũ văn Mẫu, Lê đình Chân, Nguyễn Độ, Hồ thới Sang, Bùi tường Chiểu, Trịnh xuân Ngạn, Nguyên văn Bông, Đặng thị Tám, Phan tấn Chức, Vũ quốc Thông, Vũ thị Việt Hương ..vv..

Vế các môn học chương trình học gồm một số môn quan trọng như:  Luật La Mã (Droit Roman), Luật Đối Chiếu Các nước trên Thế Giới ( Droit comparé ), Luật Hàng Không VN & Quốc Tế , Luật Hàng Hải VN  & Quốc tế. Luật Hành Chánh, Luât Dân sự tố tụng, Dân Luật, Quốc Tề Tư Pháp, Quốc Tế Công Pháp, Hình luật, Tài Chánh Công, Luật bang giao quốc tế. Cổ Luật, Luật Hiến Pháp, Luật thương  mại. Luật  thuế Vụ , Luật Gia Đình .v..v.. .

Ngoài những  bô Luật  có ghi thành điều khỏan  hẳn hoi  ,sinh viên còn phải học rất nhiều Án Lệ  Quốc Tế là những quan điểm xét xử của Toà  Án  đối với những vấn đề mà  trong sách Luật không có ghi rõ. Những vấn đề liên quan đến sự tranh tụng của các các công dân của một hay nhiều quốc gia với nhau như quốc tịch của những đứa con tư sinh mà cha là người Mỹ, mẹ là người Ấn Độ, hay một người đi đường trú mưa bị cái chậu hoa của chủ nhà rớt từ trên lầu xuống làm bị thương nên kiện chủ nhà, hoặc một công ty sản xuất kiện công ty Điện Lực vì cúp điện khiến họ thiệt hại nguyên liệu trên dây chuyền sản xuất. Mỗi một Án Lệ sinh viên phải ghi rõ Án Lệ do ai kiện ai, số mấy, ngày nào, tại đâu. Quan điểm của Toà Sơ Thẩm. Toà Thượng Thẩm, Toà Phá Án như thế nào?.
Trước năm 1975 ở VN, Công Ty Điện Lực của Chánh Phủ thua kiện trong vụ án để sự cố tăng điện áp áp đột biến làm hư hỏng tài sản máy móc, thiết bị của nhân dân nên phải bồi thường cho người tiêu dùng.

Nhiều Sinh Viên Luật hồi đó khi học Án Lệ thương nói đùa: " Tên ông cố, ông sơ của mình còn không nhớ mà phải nhớ tên thằng Tây, con Đầm nào lạ hoắc  nào ở thế kỷ 17, 18  thật là chán "

Phải thành thật mà nói ,chương trình dạy ở trường Đại Học Luật Khoa ngày trước đã trang bị cho chúng tôi số vốn kiền thức rộng chẳng những về Luật Pháp Việt Nam từ thời cổ đại Đinh, Lê, Lý ,Trần đến cận đại năm 1975  (đặc biệt là Luật Hồng Đức và luật Gia Long ) mà còn cả Luật Pháp Quốc Tế của các nước tư bản ,từ thời cổ La Mã như Pháp , Anh , Đức, Trung Hoa , đến các thời kỳ cận đại sau nầy .

Khi học ban Cao Học, bạn phải nói rành môt trong hai ngoại ngữ Anh hay Pháp , hoặc cả hai thứ tiếng càng tốt . Bởi vì khi viết Luận Án Tiến Sĩ ,bạn phải viết bằng hai thứ tiếng Việt và Anh (hay Pháp). Bạn phải để thời gian đến Thư Viện Quốc Gia để nghiên cứu các sách Luật Pháp viết bằng tiếng Anh hay Pháp làm tài liệu viết Luận Án . Hội đồng Gíám Khảo thường chất vấn bạn bằng tiếng nước ngoài chứ không bằng tiếng Việt Nam (trong đó có một số Giám Khảo Âu Mỹ được mời từ nước ngoài về).
Bởi vậy một Giáo Sư thầy dạy chúng tôi đã nói ' Luật học không đào tạo ra những thuyết gia mà là đào tạo ra những chuyên viên  những người không chuyên một nghề nào cả, nhưng có khả năng đối với tật cả mọi nghề ".

Về chương tình học Cao Học ,sau khi bạn có bằng Cử Nhân thì có thể ghi danh học Ban Cao Học Luật .Cuối học kỳ bạn phải viết và bảo vệ Luận Án Tiến Sĩ của mình đươc viết bằng hai thư tiếng VN và Anh hay Pháp . Ban Giám Khảo sẽ phỏng vấn, bắt bẻ lý luận của bạn trong Luận án bằng tiếng Anh (hay tiếng Pháp). Bạn cũng sẽ phải "đấu lý " với Ban giám khảo, biện chứng Luận Án của mình bằng các thứ tiếng ngoại quốc nầy.

4-
Em yêu

Thế là những ngày tháng đó âm thầm trôi đi,,lặng lẽ trong những nỗi lo toan của đời sống. Có những lúc anh dưòng như muốn quên những kỹ niệm mịt mù xa khuất đó, bởi trước mắt là những điều cần quan tâm hơn trong cuộc sống ngày càng trắc trở  từ đời sống thực dụng. Con người nhiều khi phải quên cả chính mình nếu muốn ước mơ thành hiện thưc. Thật là một điều chua chát khi anh dường như phủ nhận, cố lưà dối mình khi không muốn nhìn về dĩ vãng, bởi nó không có một chút gì vui, một chút gì trọn ven như ý muốn mà chỉ còn sót lại những mảnh vỡ của nhiều ước vọng không thành.
Nhưng không hiểu sao những sáng tác cả thơ, nhạc, truyện của anh lại khởi nguồn từ những nỗi đau, tuyệt vọng nầy .Thật là mâu thuẫn phải không em?
Có thể bây giờ ở một vùng đất xa xôi nào đó, em đọc bài viết nầy của anh, gã tình nhân lãng mạn ngày xưa, gã tội đồ ngốc nghếch trước một tình yêu thánh thiện. Em như một Thiên Sứ còn anh như là một loài quỷ Sa tăng bội bạc. Em mỉm cười thương hại anh và ngay cả chính mình. Thương hại một thời vụng dại đã qua của chúng ta với nhiều nỗi đau bất trắc, tình cờ.
Anh đã âm thầm trốn chạy thực tế bởi vì chung quanh anh là những cái ngút ngàn của tuyệt vọng, niềm bi thương như xé toang cuộc đời của anh từng mảnh. Anh đã cố chấp vá mà không được nên trốn chạy bằng tâm hồn con thú bị thương, con vật tật nguyền tội nghiệp bị rơi rớt lại trong khi bầy dã điểu đã bay về nơi di trú khác. 

Mới đây mà đã ba mươi bảy năm chúng ta mất nhau ,từ cái đêm chia tay bão bùng đó, anh nhìn lại ngôi trường lần cúôi cùng,lầm lũi đi một nước, như gã Kinh Kha sang sông Dịch mà không dám quay đầu lại, để may ra còn nhớ một con đường nào sẽ trở về cố hương. Em là người không thể quên trong khi anh lại không muốn nhớ.
Bây giờ thì hình ảnh ngôi trường xưa chỉ còn trong ký ức mịt mù, thay vào đó là một ngôi trường đồ sộ ,đẹp đẽ mang tên Đại Học Kinh Tế, một chút nuối tiếc nào trong anh, chập chờn còn như lẫn khuất đâu đây
Những hình tượng em, bạn bè, thầy cô, của ngày xưa cũ hiện trước mắt anh như môt khúc phim dĩ vãng thật  ngắn nhưng dài ngậm ngùi. Dù sao cũng cám ơn em đã hiện diện trong nỗi nhớ, ngày xưa và bây giờ của anh như một nỗi đau cần thiết.

Thôi đành

""Trả lại em yêu" khung trời Đại Học ,anh sẽ ra đi về miền mênh mông  Cơn gíó cao nguyên từng đêm lạnh lùng lạnh lùng. Anh sẽ ra đi nặng hành trang  đó  Đem dấu chân soi tuổi đời ngây thơ ... "    Dù sao thì anh cũng cám ơn em ..

( Viềt từ cảm xúc khi xem Entry  "MỘT THỜI ÁO TRẮNG " của  Blogger Én Muà Thu, cựu sinh viên trường Đại Học Luật Khoa Sàigòn )
(1) Đường Duy Tân bây giờ đổi tên là Phạm Ngọc Thạch

(2) Hình ảnh ngôi trường Đại Học Luật trước năm 1973, Sau năm 1973 trường được xây dựng lai với Đại Giảng Đường lớn, hai tầng lầu, đồ sộ, một cổng hướng ra đường Phan Đình Phùng ( nay là đường Nguyễn Đình Chiểu ).



                                                               (Vượt thời gian)

HUY THANH

13/12/12

TRUYỆN DỊCH : CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG


THAM LUẬN :

TRUYỆN NGẮN HAY QUỐC TẾ

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

NGUYÊN TÁC: THE LAST LEAF

TÁC GIẢ: NHÀ VĂN MỸ O HENRY

BẢN DỊCH: HUY THANH

1-TÁC GỈẢ:

Nhà văn O HENRY tên thật là WIALLIAM SIDNEY PORTER sinh ngày 11/9/1862 tại North Carolina .Năm 1882 ông có triệu chứng bệnh lao bị lây từ mẹ nên được gia đình cho đến cư ngụ tại một trại chăn nuôi bò ở Texas miền Tây nước Mỹ , hy vọng khí hậu vùng nầy sẽ làm bớt cơn bệnh của ông ,vì vậy nên các tác phẩm của ông thường nhuốm một mầu sắc bệnh hoạn cho nhân vật khi ông viết những tác phẩm đầu tay. Cuộc sống cũa ông cũng không được may mắn về tình yêu với mấy lần dang dở GIA ĐÌNH ,về nghề nghiệp cũng không được ổn định, Ông đã làm nhiều nghề như hoạ viên kỹ thuật, kiến trúc, thư ký, đầu bếp Nghề cuối cùng ông làm là Kế toán cho một Ngân Hàng , Nhưng ông cũng đã không may mắn với nghề nầy khi Ngân Hàng do quản lý tài sản không chặc nên bị thất thoát tiền bạc Thế là họ đổ trách nhiệm cho người kế toán.Thời đó, người có tiền bạc, những nhà quyền quý tiếng nói của họ ảnh hưỡng mạnh đến luật pháp, nên ông bi kết án năm năm tù vì tội " biển thủ công quỷ ". Năm 1901 do chấp hành kỷ luật tốt trong tù nên ông được thả trước thời hạn . Sau đó ông trở về Newyork sống ẩn dật để quên đi quá nhứ buồn đau và chú tâm viết truyện.Thời gian từ năm 1904 đến năm 1910 ,ông đã viết trên 10 tập truyện, trong đó có những tập truyện nổi tiếng như AFTER TWENTY YEARS ( SAU HAI MƯƠI NĂM ) ,THE CHURCH WITH AN OVERSHOT WHEEL ( NGÔI GIÁO ĐƯỜNG VỚI CỐI XAY NƯỚC) , THE DREAM ( GIẤC MỘNG ) THE LAST LEAF ( CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG )  MÓN QUÀ NGÀY GIÁNG SINH .
Ông mất ngày 5/6/1910 vì chứng bệnh viêm phổi mản tính, để lại cho nền Văn Học Mỹ nhiều tác phẩm hay và sự thường tiếc của hằng triệu độc gỉa trên thế giới.

12/12/12

KỊCH TRUYỆN ĐỐI THOẠI: TIẾNG SÁO LY TAO


Truyện ngắn thoại kịch: 
TIẾNG SÁO LY TAO
HUY THANH


Chú dẫn
Đây là thể lọai truyện ngắn thoại kịch mà tôi đột phá viết không giống như cách viết những truyện ngắn thông thường khác. Về hình thức, nó được viết dưới dạng kịch truyện đối thoại mà những mảnh vụn nhặt đuợc trong từ trường vô thức, từ nhiều sự kiện bắt gặp tình cờ trong cuộc sống. Dạng kịch truyện là những ẩn dụ tâm thức, nhân vật kịch truyện có thể là anh, là chị, là tôi hay những người đã ít nhiều tham dự vào cuộc sống nầy. Dạng những mảnh ghép là tâm sự từ những bắt gặp lẻ loi, là ấn tượng khó rời trong  từ trường vô thức. Dù cách viết thế nào, những nhân vật, những mảnh ghép đều đại diện cho nhiều  khía cạnh đời sống mà có thể xem đó là cơn mộng du của kiếp người.

TRUYỆN DỊCH: ÔNG HOÀNG SUNG SƯỚNG

GIỚI THIỆU VĂN HỌC QUỐC TẾ:

TRUYỆN NGẮN: ÔNG HOÀNG SUNG SƯỚNG (  A HAPPY PRINCE )
TÁC GIẢ: OSCAR QUAIDE
NGƯỜI DỊCH: HUY THANH
1- LỜI NGƯỜI DỊCH: 
OSCAR QUAIDE là nhà văn người Ailen, ông chuyên viết về những truyện ngắn có tính cách ngụ ngôn với  tầm giáo dục cao để hướng thượng cho con người sống với lẽ thật, không chú trọng lối sống giả dối bề ngòai. A Happy Prince là một truyện ngắn mà khi đọc qua ta có thể hiểu là một truyện thần thoại, nhưng thực ra,  tình tiết ẩn dụ của nó là những gì đang xảy ra rất thực trong đời sống, hay chung quanh chúng ta hằng ngày.
Giới thiệu truyện ngắn nầy, tôi mong rằng chúng ta sẽ có thêm những suy nghĩ mới hơn về tư duy, về nhân sinh quan đối với cuộc đời, để chọn một thái độ dấn thân cần thiết, đúng đắn, thích hợp trong mọi hoàn cảnh.
Với lối hành văn gọn nhẹ nhưng xúc tích, tác giả đã đưa ta đến những sự đồng cãm nầy đến đồng cảm khác, mà khi xem bản chính để dịch, tôi cũng không tránh khỏi băn khoăn, lo âu, không biết mình có đủ khả năng dịch ra tiếng Việt để chuyển tải những giao cảm cần thiết đến độc giả như nguyên bản không. Nhưng lý do tôi vượt qua những trở ngại đó, để can đảm chấp bút dịch hầu quý vị hôm nay, đó là lòng khao khát của tôi muốn chia sẻ cùng với Quý Vị và các bạn những tư duy về đạo đức, về nhân bản, về cái tâm con người sống trong một xã hội mà theo tôi những nét đẹp tinh thần gần như bị suy đồi.
Với những hạn chế nhiều mặt như vậy, chắc chắn bản dịch nầy sẽ có khiếm khuyết về nhiều mặt,  mong các quý dịch giả đàn anh chỉ bảo thêm cho những khuyết điểm, tha thứ cho những sai sót nếu có. Xin trân trọng cám ơn.